Danh sách 4 thơ Lưu Quang Vũ hay nhất hiện nay

Trong bài viết này chúng tôi sẽ giúp các bạn tìm hiểu thông tin và kiến thức về thơ Lưu Quang Vũ hot nhất được tổng hợp bởi 350org

Video thơ Lưu Quang Vũ

Lưu Quang Vũ (17 tháng 4 năm 1948 – 29 tháng 8 năm 1988) là nhà soạn kịch, nhà thơ và nhà văn hiện đại của Việt Nam. Ông sinh tại xã Thiệu Cơ, huyện Hạ Hòa, tỉnh Phú Thọ nhưng quê gốc lại ở phường Hải Châu, quận Hải Châu, thành phố Đà Nẵng, là con trai nhà viết kịch Lưu Quang Thuận và bà Vũ Thị Khánh, và tuổi thơ sống tại Phú Thọ cùng cha mẹ. Khi hoà bình lập lại (1954) gia đình ông chuyển về sống tại Hà Nội. Thiên hướng và năng khiếu nghệ thuật của ông đã sớm bộc lộ từ nhỏ và vùng quê trung du Bắc Bộ đó đã in dấu trong các sáng tác của ông sau này.

Các tác phẩm của ông đã để lại một dấu ấn đáng kể trong lòng công chúng Việt Nam. Tác phẩm ông nổi bật lên từ những năm sau chiến tranh, đặc biệt là những năm 80. Ông đã từng sống những năm tháng tuổi trẻ trong chiến tranh, vào bộ đội chiến đấu và trở về sống trong một thời kỳ khó khăn của nước nhà: thời hậu chiến, kinh tế bao cấp với chồng chất khó khăn, cơ cực. Các vở kịch, truyện ngắn, thơ của Lưu Quang Vũ giàu tính hiện thực và nhân văn cũng như in đậm dấu ấn của từng giai đoạn trong cuộc sống của ông.

Thơ Lưu Quang Vũ không chỉ bay bổng, tài hoa mà còn giàu cảm xúc, trăn trở, khát khao. Rất nhiều bài thơ của ông được bạn đọc yêu thích như: Và anh tồn tại, Tiếng Việt, Vườn trong phố, Bầy ong trong đêm sâu… Và ngay sau đây, mời các bạn cùng xem qua và thưởng thức 30 bài thơ hay nhất của Lưu Quang Vũ, hay đúng hơn là những bài thơ Lưu Quang Vũ được bạn đọc yêu thích và đón nhận nhiều nhất. Hi vọng rằng các bạn sẽ có những phút giây thoải mái bên những bài thơ rất hay này. Chúc các bạn vui vẻ bên những áng thơ tình Lưu Quang Vũ!

1, Anh Chỉ Sợ Rồi Trời Sẽ Mưa

Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa Xoá nhoà hết những điều em hứa Mây đen tới trời chẳng còn xanh nữa Nắng không trong như nắng buổi ban đầu.

Cơn mưa rào nối trận mưa ngâu Xoá cả dấu chân em về buổi ấy Gối phai nhạt mùi hương bối rối Lá trên cành khô tan tác bay.

Mưa cướp đi ánh sáng của ngày Đường chập choạng trăm mối lo khó gỡ Thức chẳng yên dở dang giấc ngủ Hạnh phúc con người mong manh mưa sa.

Bản nhạc ngày xưa khúc hát ngày xưa Tuổi thơ ta là nơi hiền hậu nhất Dẫu đường đời lắm đổi thay mệt nhọc Tựa đầu ta nghe tiếng hát ru nhau.

Riêng lòng anh anh không quên đâu Chỉ sợ trời mưa đổi mùa theo gió Cây lá với người kia thay đổi cả Em không còn màu mắt xưa.

Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa Thương vườn cũ gẫy cành và rụng trái Áo em ướt để anh buồn khóc mãi Ngày mai chúng mình ra sao em ơi.

2, Tiếng Việt

Tiếng mẹ gọi trong hoàng hôn khói sẫm Cánh đồng xa cò trắng rủ nhau về Có con nghé trên lưng bùn ướt đẫm Nghe xạc xào gió thổi giữa cau tre.

Tiếng kéo gỗ nhọc nhằn trên bãi nắng Tiếng gọi đò sông vắng bến lau khuya Tiếng lụa xé đau lòng thoi sợi trắng Tiếng dập dồn nước lũ xoáy chân đê.

Tiếng cha dặn khi vun cành nhóm lửa Khi hun thuyền, gieo mạ, lúc đưa nôi Tiếng mưa dội ào ào trên mái cọ Nón ai xa thăm thẳm ở bên trời.

“Ðá cheo leo trâu trèo trâu trượt…” Ði mòn đàng dứt cỏ đợi người thương Ðây muối mặn gừng cay lòng khế xót Ta như chim trong tiếng Việt như rừng.

Chưa chữ viết đã vẹn tròn tiếng nói Vầng trăng cao đêm cá lặn sao mờ Ôi tiếng Việt như bùn và như lụa Óng tre ngà và mềm mại như tơ.

Tiếng tha thiết, nói thường nghe như hát Kể mọi điều bằng ríu rít âm thanh Như gió nước không thể nào nắm bắt Dấu huyền trầm, dấu ngã chênh vênh.

Dấu hỏi dựng suốt ngàn đời lửa cháy Một tiếng vườn rợp bóng lá cành vươn Nghe mát lịm ở đầu môi tiếng suối Tiếng heo may gợi nhớ những con đường.

Một đảo nhỏ ngoài khơi nhiều kẻ nhận Vẫn tiếng làng tiếng nước của riêng ta Tiếng chẳng mất khi Loa thành đã mất Nàng Mỵ Châu quỳ xuống lạy cha già.

Tiếng thao thức lòng trai ôm ngọc sáng Dưới cát vùi sóng dập chẳng hề nguôi Tiếng tủi cực kẻ ăn cầu ngủ quán Thành Nguyễn Du vằng vặc nỗi thương đời.

Trái đất rộng giàu sang bao thứ tiếng Cao quý thâm trầm rực rỡ vui tươi Tiếng Việt rung rinh nhịp đập trái tim người Như tiếng sáo như dây đàn máu nhỏ.

Buồm lộng sóng xô, mai về trúc nhớ Phá cũi lồng vời vợi cánh chim bay Tiếng nghẹn ngào như đời mẹ đắng cay Tiếng trong trẻo như hồn dân tộc Việt.

Mỗi sớm dậy nghe bốn bề thân thiết Người qua đường chung tiếng Việt cùng tôi Như vị muối chung lòng biển mặn Như dòng sông thương mến chảy muôn đời.

Ai thuở trước nói những lời thứ nhất Còn thô sơ như mảnh đá thay rìu Ðiều anh nói hôm nay, chiều sẽ tắt Ai người sau nói tiếp những lời yêu?

Ai phiêu bạt nơi chân trời góc biển Có gọi thầm tiếng Việt mỗi đêm khuya? Ai ở phía bên kia cầm súng khác Cùng tôi trong tiếng Việt quay về.

Ôi tiếng Việt suốt đời tôi mắc nợ Quên nỗi mình quên áo mặc cơm ăn Trời xanh quá môi tôi hồi hộp quá Tiếng Việt ơi tiếng Việt xót xa tình…

Ai người sau nói tiếp những lời yêu?

Đây là một bài thơ hiếm hoi của Lưu Quang Vũ được đăng báo trong những năm người ta từ chối thơ anh. Để đăng được trên báo Văn nghệ, nhà thơ Phạm Tiến Duật khi đó đã phải biên tập sửa ba chỗ như chú thích trong bài. Bản được công bố được coi là bản chính nên các tuyển thơ Lưu Quang Vũ về sau đều in theo bản này. Bản ở đây được chép căn cứ theo bản thảo viết tay gốc của tác giả và được công bố sau này.

3, Bầy Ong Trong Đêm Sâu

Tâm hồn anh dằn vặt cuộc đời anh Thắp một ngọn đèn hồng như ánh lửa Ðêm sâu quá đêm nào biết ngủ Chỉ con người đến ngủ giữa đêm thôi Mà có ngủ đâu, người ta đợi mặt trời Ðợi lâu quá nên để cơn mơ chờ đợi vậy Trong cơn mơ là cuộc đời thức dậy Con ong vàng bé nhỏ đến tìm em Con ong xanh có đôi mắt đen Con ong trắng bơ vơ trong tổ vắng Con ong đỏ là con ong trong thơ thẩn Bay đi tìm hương nhuỵ mất từ lâu Ðã chết rồi ơi chú ong nâu Ðể hoa rụng mùa thu thương nhớ bạn Anh là con ong bay giữa trời lận đận Trời đêm dài chẳng có một ngôi sao Em ở đâu, em ngủ ở phương nào Môi em thở những điều gì khe khẽ? Em, em gần hay em xa thế nhỉ Ðến bất ngờ loá nắng giữa lòng đau Anh có hẹn đâu, anh chả nói câu nào Anh chỉ buồn thôi, em chỉ buồn thôi, ai biết? Tóc em dài như một ngày mỏi mệt Em đợi chi anh, em cần chi anh? Anh đợi chờ em, không đợi sao đành?

Ðêm như biển không bờ bóng tối rất thẳm sâu Ðời cũng giống như biển kia anh lại giống con tàu Tàu anh đi đi hoài trên biển vắng Mong tìm được một bóng hình bè bạn Ðến bây giờ anh gặp được tàu em Anh mở gió tâm hồn cho buồm thắm kéo lên Ai ngờ tàu em lại là tàu cướp biển Em cướp hết cuộc đời anh, em lấy hết Trói anh vào cột buồm của tình yêu Bão táp nổi lên, chớp giật, tàu xiêu Em đứng đó hãi hùng ngơ ngác Anh cũng thương em suốt đời trên sóng nước Cướp được tàu anh tưởng có ngọc vàng Ngờ đâu chỉ là ván nát sàn hoang Còn trơ lại hồn thơ tai ác quá.

Nhưng thôi em ơi đấy chỉ là lời ru trong giấc ngủ Anh thương em đây anh lại êm đềm Làm con ong vàng đến ngủ giữa tóc em Con ong xanh có đôi mắt đen Con ong trắng là con ong thương nhớ Con ong đỏ chính niềm tin ấp ủ Còn hạnh phúc cuối cùng là khúc hát chú ong nâu.

4, Và Anh Tồn Tại

Giữa bao la đường sá của con người Thành phố rộng, hồ xa, chiều nổi gió Ngày chóng tắt, cây vườn mau đổ lá Khi tàu đông anh lỡ chuyến đi dài Chỉ một người ở lại với anh thôi Lúc anh vắng người ấy thường thức đợi Khi anh khổ chỉ riêng người ấy tới Anh yên lòng bên lửa ấm yêu thương Người ấy chỉ vui khi anh hết lo buồn Anh lạc bước, em đưa anh trở lại Khi cằn cỗi thấy tháng ngày mệt mỏi Em là sớm mai là tuổi trẻ của anh Khi những điều giả dối vây quanh Bàn tay ấy chở che và gìn giữ Biết ơn em, em từ miền gió cát Về với anh, bông cúc nhỏ hoa vàng Anh thành người có ích cũng nhờ em Anh biết sống vững vàng không sợ hãi Như những nhà vườn, như người dệt vải Ngày của đời thường thành ngày-ở-bên-em Anh biết tình yêu không phải vô biên Như tia nắng, chúng mình không sống mãi Như câu thơ, chắc gì ai đọc lại Ai biết ngày mai sẽ có những gì Người đổi thay, năm tháng cũng qua đi Giữa thế giới mong manh và biến đổi “Anh yêu em và anh tồn tại” Em của anh, đôi vai ấm dịu dàng Người nhóm bếp mỗi chiều, người thức dậy lúc tinh sương

Em ở đấy, đời chẳng còn đáng ngại Em ở đấy, bàn tay tin cậy Bàn tay luôn đỏ lên vì giặt giũ mỗi ngày Ðôi mắt buồn của một xứ sở có nhiều mưa Ngọn đèn sáng rụt rè trên cửa sổ Ðã quen lắm, anh vẫn còn bỡ ngỡ Gọi tên em, môi vẫn lạ lùng sao.

5, Anh Đã Mất Chi Anh Đã Được Gì

Phải chăng anh đã mất giấc mơ Mất tiếng ve và những mùa dưa chín Anh đã mất cả mây qua lòng giếng Cả tiếng gà hẻm núi cả cơn mưa?

Mất những tiếng rung mơ hồ mà biết gọi người đi Mất niềm tin vào chiếc thuyền buồm trắng Mất đom đóm đầm sâu mất nụ cười phố vắng Mất bài thơ trao tay nhỏ em cầm.

Giờ lạnh tanh anh không còn xao động nữa Không nỗi buồn không cay đắng không niềm vui Khổ đau hôm nay không như khổ cũ Nỗi lo âu cũng khác hẳn xưa rồi.

Anh đã cho nhiều, anh đã phải lãng quên Người ta chê anh nhiều lưu luyến quá Anh gắng gượng nghe theo anh vứt bỏ Bao kỳ diệu chân thực thuộc về anh.

Mất hạnh phúc rồi ư, nhưng anh cần chi hạnh phúc Hai tiếng xa vời hiểu rõ nghĩa từ lâu Ừ thì ngẩn ngơ anh đành nhận thế Giọt lệ trong không tủi hổ gì đâu.

Anh chẳng mang cho đời những tiệc vui ảo ảnh Nỗi buồn chân thành đời chẳng nhận hay sao?

Cái bay thợ nề sinh ra để dựng xây Anh sinh giữa ngày lo âu bề bộn Bàn tay phải trồng, đôi vai phải gánh Anh có ngại chi anh đã hiểu rồi Anh vẫn còn nguyên cái tính chất của đời.

Anh đã được vầng trán cao, được cái nhìn trí tuệ Được rèn đi như luống đất được cày Anh đã khổ đau, khổ đau dài hơn số tuổi Vẫn trong lành khi em đến cầm tay.

Dẫu chẳng lấy về tất cả cho anh Em vẫn như sông rộng tốt lành Em mà ngọn gió chiều nức nở Em mà ngày xưa run rẩy cả lòng anh Em đã tới giữa mưa dầm nắng lửa Dẫu anh mất nhà ga êm đẹp đó Vẫn còn con tàu chuyển bánh đi xa Anh đã mất ngôi sao trên mái nhà Anh vẫn còn ngôi sao ngoài cửa sổ Và nếu mất em rồi anh vẫn còn đôi mắt của em.

6, Nơi Ấy

Ở nơi ấy có một đồi mua tím Có con đường đất mịn mát chân đi Ở nơi ấy có một rừng bưởi chín Có người em bé nhỏ ngóng ta về.

Tia nắng hạ sáng bừng trên lá cọ Chim chào mào ăn hạt dẻ mùa thu Rơm khô ủ những quả hồng chín đỏ Ngọn gió chiều, hoa sở trắng như mưa.

Ở nơi ấy, suối thành sông mùa lũ Xuyên qua rừng, ngập ướt cả bờ lau Đèn nhựa trám tinh mơ em nhóm lửa Sương mịt mù trước cửa, thấy em đâu.

Gương mặt ấy, nụ cười bên lửa thắm Quả doi rừng trong nón để phần nhau Ở nơi ấy vị măng vầu chẳng đắng Củ sắn lùi ống nứa vẫn thơm lâu.

Hoa chẳng sớm và trái không quá muộn Xuân không nhanh và đông chẳng kéo dài Mỗi khóm lá một hương rừng bí mật Nắng dong vàng thung lũng tiếng ong bay.

Tôi đã đi bao đường xa tít tắp Bao mùa đông mùa hạ đã trôi qua Bao cửa bể, xóm thôn, thành phố rộng Một vùng quê nơi ấy ngỡ phai nhoà.

Nếu em biết những gì tôi đã sống Những buồn vui tôi đã có trong đời Nếu em biết bây giờ tôi khác lắm Buổi cùng em kiếm củi ven đồi?

Người ta bảo: cả em giờ cũng khác Đã con bồng, con dắt, nhớ chi tôi… Có sao đâu: trái mùa thu vẫn thắm Mây mùa thu vẫn trắng những chân trời.

Xem thêm: Danh sách 9 thơ 4 câu về cha mẹ tốt nhất, bạn nên biết

Nếu em biết rằng tôi, tôi vẫn nhớ Vẫn là con suối lũ của rừng xưa Con tu hú dưới lùm hoa chuối đỏ Ngọn lửa hồng em ủ giữa chiều mưa?

Vẫn nguyên vẹn những hoa rừng thơ dại Đã dạy tôi biết chia ngọt sẻ bùi Vầng trăng lớn mọc lên từ phía ấy Ngọn gió rừng vẫn thổi giữa hồn tôi.

7, Hơi Ấm Bàn Tay

Tặng Uyên

Phút đưa nhau ta chỉ nắm tay mình Điều chưa nói thì bàn tay đã nói Mình đi rồi hơi ấm còn ở lại Còn bồi hồi trong những ngón tay ta.

Như hai dòng sông gặp gỡ đổi phù sa Nhập luồng nước, hoà nhau màu sắc Trao cảm thương, hai bàn tay nắm chặt Nghe máu mẹ cha chuyển giữa mỗi tay mình.

Những ngày xa, trời nhớ một màu xanh Xây trận địa bàn tay ta rám nắng Khi vuốt ngọn cỏ non khi lắp đạn Khi áp lên vầng trán thấm mồ hôi.

Bàn tay ta trên ngực lớn cuộc đời Ấm hơi ấm ở tay mình lưu luyến Và ở tận đầu kia trận tuyến Bàn tay mình mang ánh nắng tay ta.

Khi đàn chim bay tới rợp trời trưa Cồn mây về mang cơn mưa đầu hạ Hai vì sao đổi ngôi trong đêm gió… Đó chính tay mình đang vượt khoảng xa Tìm đến nơi này âu yếm nắm tay ta.

8, Từ Biệt

Thôi nhé, em đi Như một cánh chim bay mất Phòng anh chẳng có gì ăn được Chim bay về những mái nhà vui.

Nghĩa gì đâu kỷ niệm tháng năm dài Lời thương mến nhớ lại thành chua chát Lòng ta cạn hay tại đời quá hẹp Nghĩ cho cùng, nào dám trách chi em.

Những ngày qua không thể dễ nguôi quên Em lạc đến đời anh tia nắng rọi Anh thuở ấy lòng thơm trang giấy mới Mối tình đầu tóc dại tuổi mười lăm.

Anh làm sao quên được những con đường Lá vàng rơi trên cỏ Nhớ vai em chập chờn hoa gạo đỏ Nhớ vầng trăng xẻ nửa lúc xa xôi Nhớ lời yêu trong những lá thư dài Sao em muốn anh quên nhanh chóng thế Anh cũng lạ cho mình xe cát bể Chắp đời em vào với cánh buồm anh Anh giặt áo cho em, anh dọn bếp sửa buồng Lúc em vắng anh thường ngồi tựa cửa Anh cứ nghĩ thương nhau là tất cả Nhưng em cười khi anh chẳng thể vui Hai ta không đi một ngả đường dài Không chung khổ đau không cùng nhịp thở Những gì em cần, anh chẳng có Em không màng những ngọn gió anh trao Chiếc cốc tan, không thể khác đâu em Anh nào muốn nói những lời độc ác Như dao cắt lòng anh như giấy nát Phố ngoài kia ngột ngạt những toa tàu Tiếng bán mua tiếng cãi chửi ồn ào Những nhà cửa nhỏ nhoi những mặt người bụi bẩn Cuộc sống này chẳng có gì đáng trọng Khiến người ta không thể tốt cùng nhau

Cánh chim vàng lạc đến đỉnh rừng hoang Nay trở lại với cỏ mềm quả ngọt Hãy ra đi sung sướng “Thật ra mà nói, chẳng có gì để nói” Giã từ.

9, Em – Tình Yêu Những Năm Đau Xót & Hy Vọng

tặng Nguyễn Thị Hiền

Em đi, phố ngày mưa suốt đường dài không nói cánh cửa chiều khép lại hoa đầm đìa mưa ướt chói trên cao ga ngổn ngang gạch đổ, những toa tàu như năm tháng nặng buồn em có nhớ ta đi giữa cỏ hoang và gỗ đá giữ trong lòng ngọn thác trắng trào sôi một tình yêu không biết nói cùng ai đến điên dại đến nghẹn ngào đau đớn mặt anh vỡ trong tấm gương thất vọng em ơi ngày ấy em đâu? hoa cúc xanh tuổi nhỏ chết từ lâu những hòm xiểng chất đầy khu phố chật những bãi rác những thùng xe cũ hỏng những bạn bè thơ trẻ đã già nua đêm chiến tranh thành phố tối âm u không đèn sáng lời ru không bếp lửa ghế công viên hoá bầy dã thú nằm im lìm dưới mặt trăng đen xác người trôi trên biển sóng xô tan huyệt bom tối ầm ào cơn gió hú ta đi suốt một đời đau khổ chân lỡ lầm bao ảo ảnh chờ mong anh vẫn nhen một ngọn lửa âm thầm hình bóng em chập chờn trong lửa ấy (ai trong đời chưa một lần mơ thấy không có quyền phán xét những câu thơ) sóng khát khao đập cửa đêm ngày nên chói chang đời anh, em tới mắt em mở với chân trời xa vợi nhưng hơi ấm anh cầm là ấm của bàn tay em bằng xương bằng thịt đây rồi anh đợi mãi, cuối cùng em đã đến hơi thở em từ lâu anh đã thuộc tóc em đây lời nói của em đây nhặt anh lên trong cỏ sắc đường dài như bóc một lá thư chưa kẻ nhận và thương mến có nghĩa là hy vọng anh tin đời theo nghĩa lứa đôi… con tàu nào mang gió ấy ra khơi chẳng hề có một ngày cập bến đích của nó luôn luôn là phía trước là chân trời mãi mãi ở trong em.

10, Mưa

Em đứng bên anh nồng nàn mùa hạ Chưa kịp lời tình tự Trời đã oà cơn mưa Vườn run lên trong nước mắt trẻ thơ. Mắt em ướt nhoà sung sướng Nước rửa sạch bụi đường trên trán Tóc hoá thành dòng suối màu đen Những chậu thau đồng lanh canh dưới hiên Những mái tôn ào ào nước dội Trẻ hò reo, xe bóp còi inh ỏi Đường thành sông nước xiết trôi băng Những cánh hoa kim phượng như những chiếc thuyền vàng. Chở niềm vui đơn sơ, kỳ lạ Mưa rộng dài xoá những nỗi lo riêng – Thôi anh đừng nói với em anh đừng nói với em Về hạnh phúc khó khăn về đường dài xa ngái Đừng dò hỏi tương lai đừng đắn đo e ngại Đừng thổ lộ yêu thương đừng nhắc chuyện xa xưa Anh hãy nghe tiếng mưa tiếng mưa tiếng mưa Trên những cánh đồng đất nâu tơi tả Ướt đẫm cả tiếng cười ướt đẫm cả lưỡi cày cả hạt ngô mầm mạ…

Các tường nhà trong một sắc áo chung Chùm vải sẽ sai quả mận sẽ hồng Cửa kính ướt sẽ thành gương trong trẻo Tất cả sẽ giản đơn, chân thành, dễ hiểu Trên đất đai từng đau khổ của ta

Em đưa tay hứng những hàng mưa Bàn tay như đài hoa như búp lá – Thôi anh đừng nhìn em đừng nhìn em nữa Em hiểu điều gì đã gắn bó đôi ta Em hiểu điều gì… Ôi tiếng mưa tiếng mưa.

11, Vườn Trong Phố

Trong thành phố có một vườn cây mát Trong triệu người có em của ta Buổi trưa nắng bầy ong đi kiếm mật Vào vườn rồi ong chẳng nhớ lối ra.

Vườn em là nơi đọng gió trời xa Hoa tím chim kêu bàng thưa lá nắng Con nhện đi về giăng tơ trắng Trái tròn căng mập nhựa sinh sôi.

Nơi ban mai cỏ ướt sương rơi Một hạt nhỏ mơ hồ trên má Hơi lạnh nào ngón tay cầm se giá? Suốt cuộc đời cũng chẳng hiểu vì sao…

Nơi đêm khuya vọng lại tiếng còi tàu Bỗng nhớ xa xôi những miền đất nước Nơi bài hát lên đường ta hẹn ước Nơi góc vườn ta để quên chùm hoa…

Nơi vòm lá rì rào xao động cơn mưa Quả ngọt chín khi mùa ve lại đến Những chân trời màu hồng những chân trời màu tím Những ngôi sao bàng bạc cả hoàng hôn.

Nơi lá chuối che nghiêng như một cánh buồm Cánh buồm xanh đi về trong hạnh phúc Se sẽ chứ, không cánh buồm bay mất Qua dịu dàng ẩm ướt của làn môi.

Dưa hấu bổ ra thơm suốt ngày dài Em cũng mát lành như trái cây mùa hạ Nước da nâu và nụ cười bỡ ngỡ Em như cầu vồng bảy sắc hiện sau mưa.

Đến bây giờ đánh giặc anh đi xa Nhìn lại mảnh vườn xưa thấy hẹp Biết bao điều anh còn chưa nói được Rối rít trong lòng một nỗi em em.

Rừng rậm đèo cao anh đã vượt lên Theo tiếng gọi con tàu ngày bé dại Vườn không níu được bước chân trở lại Nhưng lá còn che mát suốt đường anh.

Mảnh vườn em vẫn là mảnh vườn xanh Nơi ban đầu lòng ta ươm tổ mật Nơi ta hái những chùm thơ thứ nhất Nơi thu sang mây trắng vẫn bay về.

12, Đêm Đông Chí Uống Rượu Với Bác Lâm Và Bác Khánh Nói Về Những Cuộc Chia Tay Thời Loạn

Nhang tàn lả tả rơi lưng cốc Nhà lạnh trần cao ngọn nến gầy Chăn rách chiếu manh quần áo lạ Chuyện dài đêm vắng rượu buồn say

Gió hú ầm ào qua gạch vỡ Người chết vùi thân dưới hố bom Kẻ sống vật vờ không chốn ở Lang thang trẻ ốm ngủ bên đường

Cơ sự làm sao đến nỗi này Mông lung không đoán được ngày mai Máu chảy thành sông thây chất núi Bè bạn tan hoang mình rã rời

Thơ Khánh buồn như lòng đất nước Thơ hay đời loạn chẳng đâu dùng Vườn cũ cây tàn chim chết cả Người chơi đàn nguyệt có còn không

Mọi chuyện thiêng liêng thành nhảm nhí Khắp nơi trí trá lọc lừa nhau Nước Pháp khôn ngoan nước Nhật giàu Nước Mỹ lắm bom mà cực ác Nước Nga hiềm khích với nước Tàu Nước Việt đói nghèo thân cơ cực Đất hẹp trụi trần vạn khổ đau

Tối đen thành phố đêm lưu lạc Máy bay giặc rít ở trên đầu Ba thằng da vàng ngồi uống rượu Mặt buồn như sỏi dưới hang sâu

Chúng mình không có bom nguyên tử Chỉ có thuốc lào hút với nhau Thương nhà thương nước thương cho bạn Không khóc mà sao cổ nghẹn ngào

Thôi nhé mai này tiễn Khánh đi Đường xa bom phá tàu không về Lênh đênh ai hát ngoài song cửa Bài ca thanh bình đêm cũ “Hoa lá quên giờ tàn Mây trắng bay tìm đàn” Ngày xưa yên ấm quá Trẻ hát đồng dao trên phố Con trai xách điếu đi cày Con gái quang liềm gặt lúa Bao giờ hết loạn người ơi Cạn cùng nhau chén nữa Tàn canh là xa xôi Lòng như vầng trăng nhọn Chém giữa trời không nguôi.

13, Hoa Tigôn

(Tặng Giang)

Nhà văn xưa tôi yêu mến mê say Nay già lão được chính quyền sủng ái Lưng còng xuống quên cả lời mình nói Phản bội những điều trong cuốn sách thiêng liêng

Bác tôi chỉ huy trinh sát trung đoàn Người anh hùng tuổi thơ tôi thán phục Nay thủ trưởng một văn phòng lớn Suốt ngày lau xe đạp chữa đèn pin

Cô bé tôi yêu giờ đã lấy chồng Béo tốt càu nhàu tẻ nhạt Thằng bạn nhỏ cùng vui đùa thưở trước Cụt hai chân từ mặt trận lê về

Chỉ lũ chim xưa vẫn đập cánh bên hè Hoa tigôn đẫm nước Hoa tigôn của TTKH Bài thơ thời đi học nhớ không em Bài thơ đắng cay tuy điệu mà buồn Nay đọc lại chẳng còn rơi nước mắt Hoa tigôn như trái tim vỡ nát Chết âm thầm dưới những bước chân quen.

14, Nửa Đêm Nỗi Nhớ

Em kỳ lạ làm sao, tôi vừa yêu vừa sợ Đã tránh đi vẫn muốn tìm gặp nữa Quá xa xôi em lại quá gần Lúc kiêu ngạo lúc như cô gái nhỏ Xách đôi guốc mòn trong khu rừng lạ Nhiều bùn lầy và đom đóm ma Tôi thương em thương đến xót xa Em quá hiểu tôi, tôi e ngại Khao khát của em không phải của người con gái Không có ở người con trai Nỗi buồn riêng trong cây Chỉ có mình em biết Suốt đời không ngủ được Là ngọn gió heo may Trời rộng của anh ơi Biết em xa thẳm thế Vẫn muốn bồng trên tay.

Nơi đảo xa chỉ nước với trời Nơi cát vắng em đi bao ngả gió Nửa đêm nỗi nhớ Đập cửa gọi thành tên Lần đầu tiên nghĩ trọn về em Chẳng biết giấu lòng mình Anh trẻ dại anh có bao tính xấu Trước mắt em anh cứ huyên thuyên Đỏ mặt sợ mình lố bịch Có ích gì đâu có cách nào cứu vãn Người đã lên đường, tàu đã đi xa Anh chỉ là ngọn lửa ở thềm ga Sao cứ đêm ngày khao khát Nghĩ về em không một phút nào yên Ngoài kia mưa trong nắng sáng bừng lên Như những nắm hoa ai ném vào cửa kính Dẫy phố xám hết nằm trong gió lạnh Em đi xa em trở lại rồi Anh vẫn rụt rè không dám nói Chẳng lẽ em chưa biết hay sao Em lấy nụ cười giấu nỗi lo âu Che yếu mềm bằng lời giễu cợt Em gượng bông đùa mà anh muối xát Ước chi còn tất cả để trao em Mơ ước, tình yêu, nỗi vui sướng đầu tiên Gửi em hết, em đừng đi vắng nữa Nằng mong manh, cành xoan cao bỡ ngỡ Những dòng thơ anh viết đã vui hơn Ta sẽ ra ngoại thành xem rau cải lên non Em trẻ đẹp như ngày ta mới gặp Anh lại có sự tươi bền của đất Nói với thời gian bằng sắc cỏ xanh rờn.

15, Đáng Lẽ

Trang sách ước năm xưa đã đến ngủ bao nàng tiên tuổi nhỏ chiếc ghế gỗ chơ vơ bên cửa sổ bao giấc mộng đến ngồi rồi lại ra đi

Một trận mưa bất ngờ, một khung cửa thoáng qua một gương mặt chập chờn rồi vụt biến bao con tàu về ga bao con thuyền cập bến mà riêng em chẳng đến cùng tôi

Em qua bao con đường, em gặp bao con người em cười nói giữa bao bè bạn em đặt chân lên bao thành phố khác mắt em từng in bao tấp nập hoàng hôn có thể em đã trú mưa cùng anh ở một ngã ba đường em đi qua cầu thang vô tư có khi còn hát có lúc em ốm đau mà anh chẳng biết em sống dưới mái nhà cùng thành phố với anh mà chẳng gặp nhau dù chỉ một lần em hay đâu anh khổ anh buồn anh chờ anh đợi nghĩ lại còn giận em lắm đấy em biết không những tháng năm dài anh như người con giai ở trong bài hát cũ đi tìm em phiêu bạt những dòng sông “một tin trông hai tin đợi ba bốn tin chờ sao chẳng thấy em”

Bây giờ chúng mình đã có nhau khoảng thời gian còn lại Thương biết mấy vẫn còn chưa đủ lẽ nào anh lại trách em nhưng phải nói cho mà biết đáng lẽ chúng mình yêu nhau từ lâu.

16, Phố Ta

Phố của ta Những cây táo nở hoa Mùa thu đấy Thân cây đang tróc vỏ Con đường lát đá Nghiêng nghiêng trong sương chiều.

Năm nay cà chua chín sớm Trên quầy hàng đỏ hồng Chị thợ may đi lấy chồng Chị thợ may goá bụa Năm nay tôi mặc đồ đen.

Xem thêm: Top 7 thơ hay về mùa hè hay nhất, bạn nên biết

Bác đưa thư, có thư ai đấy? Bác đưa thư kéo chuông Ti-gôn hoa nhỏ Rụng đầy trước hiên.

Riêng bác thợ mộc già buồn bã Thở khói thuốc lên trời Anh thợ điện trên mái nhà mắc dây Bà giáo về hưu ngồi dịch sách Dậy cậu con tiếng Pháp Suốt ngày chào: bông-dua.

Phố của ta Phố nghèo của ta Những giọt nước sa Trên cành thánh thót Lũ trẻ lên gác thượng Thổi bay cao bao bong bóng xà phòng.

Em chờ anh trước cổng Con chim sẻ của anh Con chim sẻ tóc xù COn chim sẻ của phố ta Đừng buồn nữa nhá Bác thợ mộc nói sai rồi Nếu cuộc đời này toàn chuyện xấu xa Tại sao cây táo lại nở hoa Sao rãnh nước trong veo đến thế? Con chim sẻ tóc xù ơi Bác thợ mộc nói sai rồi.

17, Việt Nam Ơi

Những áo quần rách rưới Những hàng cây đắm mình vào bóng tối Chiều mờ sương leo lắt đèn dầu Lũ trẻ ngồi quanh mâm gỗ Lèo tèo mì luộc canh rau.

Mấy mươi năm vẫn mái tranh này Dòng sông đen nước cạn Tiếng loa đầu dốc lạnh Tin chiến trận miền xa.

Những người đi chưa về Những quả bom hầm hào sụt lở Những tên tướng những lời hăm doạ Người ta định làm gì Người nữa Việt Nam ơi?

Mấy mươi năm đã mấy lớp người Chia lìa gục ngã Đã tận cùng nỗi khổ Người ta còn muốn gì Người nữa Việt Nam ơi?

Người đau thương, tôi gắng gượng mỉm cười Gắng tin tưởng nhưng lòng tôi có hạn Chiều nay lạnh, tôi nghẹn ngào muốn khóc Xin Người tha thứ, Việt Nam ơi.

Tổ quốc là nơi toả bóng yên vui Nơi nghĩ đến lòng ta yên tĩnh nhất Nhưng nghĩ đến Người lòng tôi rách nát Xin Người đừng trách giận, Việt Nam ơi.

Tôi làm sao sống được nếu xa Người Như giọt nước đậu vào bụi cỏ Như châu chấu ôm ghì bông lúa Người đẩy ra tôi lại bám lấy Người Không vì thế mà Người khinh tôi chứ Việt Nam ơi.

Không vì tôi đau khổ rã rời Mà Người ghét bỏ? Xin Người đừng nhìn tôi như kẻ lạ Xin Người đừng ghẻ lạnh, Việt Nam ơi.

Người có triệu chúng tôi, tôi chỉ có một Người Tất cả sẽ ra sao Mảnh đất nghèo máu ứa? Người sẽ đi đến đâu Hả Việt Nam khốn khổ? Đến bao giờ bông lúa Là tình yêu của Người? Đến bao giờ ngày vui Như chim về bên cửa? Đến bao giờ Người mới được nghỉ ngơi Trong nắng ấm và tiếng cười trẻ nhỏ? Đến bao giờ đến bao giờ nữa Việt Nam ơi?

18, Có Những Lúc

Có những lúc tâm hồn tôi rách nát Như một chiếc lá khô như một chồng gạch vụn Một tấm gương chẳng biết soi gì Một đáy giếng cạn không một hốc mắt đen sì Trời chật chội như chiếc lồng trống rỗng Thành phố đầy bụi bặm Những mặt người lì nhẵn chen nhau.

Tôi biết làm gì tôi biết đi đâu Tôi chẳng còn điếu thuốc nào Đốt lên cho đỡ sợ Yếu đuối đến cộc cằn thô lỗ Tôi xấu xí mù loà như đứa trẻ mồ côi Tình yêu trong lòng tôi chẳng ích lợi cho ai Những gì mọi người cần, tôi chẳng thiết Tôi khao khát yêu người Mà không yêu sao được Cuộc đời như một mụ già dâm đãng Một núi giây thừng bẩn thỉu rối ren Tôi chán cả bạn bè Mấy năm rồi họ chẳng nói được câu gì mới Tôi bỏ ra đi, họ ngồi ở lại Tôi đi một mình trong phố vắng ban đêm Tôi chẳng dám về gian phòng nhỏ của em Tấm áo đẹp của em và chiếc đồng hồ em xinh xắn Mặt tôi âm u như khu rừng rậm Nghe em cười giữa bè bạn đông vui.

Những bức tường dựng đứng quanh tôi Có những lúc tôi xuôi tay đuối sức Nhưng từ đáy nỗi buồn tôi thăm thẳm Một cái gì như nhựa thắm trong cây Một cái gì trắng xoá tựa mây bay Là hoa gạo của lòng tôi chẳng tắt Tôi đập tay lên bức tường lạnh ngắt Dù tiếng tôi chỉ một người nghe Tôi phải đốt lên một cái gì Cho sáng rực giữa chênh vênh vực thẳm Dẫu bao lần người làm tôi thất vọng Tôi vẫn yêu người lắm lắm người ơi Tình yêu tôi như một tiếng chuông dài Làm run rẩy hoa hồng trên ngực nắng.

19, Đất Nước Đàn Bầu

Đi dọc một triền sông Những chiếc trống đồng vùi trong cát Những mảnh bình vỡ nát Những mũi tên lăn lóc Khắp đồi núi hoang vu Những rìu đá cổ sơ những hang động khổng lồ Những đống lửa còn tro tàn sót lại.

Đi tìm lại thời gian đã mất Thuở biển cả điên cuồng gầm thét Những con chim lạc mỏ dài Bay qua vầng trăng lớn Cánh sừng sững tắm hoàng hôn đỏ rực Cất tiếng kêu hoang dại dưới đêm nồng.

Đi tìm lại những bông hoa xanh biếc Những rễ cây quằn quại Những ngà voi nhọn hoắt Những tiếng hú dài ào ạt mưa rơi Tôi đi tìm dòng máu của tôi Hơi thở đầu sôi sục của tôi Trong cuồn cuộn những ngực trần đen bóng Những bộ lạc mình vẽ đầy rồng rắn Quần hôn trên bờ bãi sông Hồng Những mái tóc dài bay gió biển Đông Những mái lá có bùi nhùi giữ lửa Những người đàn bà tết cỏ cây che vú Đã ngọt ngào dòng sữa Điệu ru con đầu tiên Bức tranh đầu tiên khắc mặt người lên đá Điệu múa đầu tiên theo nhịp thuyền.

Buổi sáng tôi ra vườn Hoa móng rồng thơm ngát Lá xương xông mọc quanh vại nước Dây trầu không quấn quít hàng cau Đất rụng vàng hoa ngâu Nước mưa rơi tí tách Tôi lắng nghe như chú dế mèn con Đi ra đồng cỏ ban đêm Quạ đen đậu ngôi mộ cổ Những con bướm đêm đập cánh thầm thì Tôi trở về ngồi trong lòng bà Bà kể chuyện thời con gái Trốn nhà theo anh trai phường vải Gánh hát chèo tỉnh Đông Điệu hát con gà rừng Cô Xuý Vân giả dại Cô Xuý Vân không chịu sống yên Điệu hát chập chờn Con gà rừng mê sảng Cô Xuý Vân nổi loạn Đốt cháy tâm hồn tôi.

Anh con trai phường vải không về Sông Cầu xa thăm thẳm Vạt áo tứ thân lau nước mắt Bà hát tôi nghe những điệu buồn Đưa tôi về làng quan họ Nhịp cầu ván ghép rung rình Chẻ tre đan nón ba tầm Đội lên quán dốc Ngồi gốc cây đa Thấy cô bán rượu Ống quần cỏ may Đồng đất thì dài Đêm hội làng ngắn quá Từ giã bạn ra về Mưa bay mù mịt cả Lòng nửa thương bên nọ Nửa sầu bên kia Nỗi cay cực ngàn xưa Tôi mang suốt đời không nguôi được Dân tộc tôi bốn ngàn năm áo rách Những người chết đặc trong lòng đất Những mặt vàng sốt rét Những bộ xương đói khát vật vờ đi Vó ngựa lao dồn dập Giặc phương Bắc kéo về Vung gươm dài đẫm máu Bao đền đài bị đốt thành than Bao cuốn sách bị quăng vào lửa Bao đầu người bêu trên cọc gỗ Con trai chinh chiến liên miên Con gái mong chồng, hoá đá Mỵ Châu chết không sao hiểu được Vì đâu Trọng Thuỷ hoá quân thù?

Gió mùa thu Tiếng đàn bầu nức nở Chiều chiều ra ngõ Sông dài cá lội biệt tăm Thương cha nhớ mẹ Mênh mông chớp bể mưa nguồn Cái nỗi buồn dân tộc Cái nỗi buồn bị đoạ đày lăng nhục Của người quét đường, xẩm chợ, đò ngang Của mom sông đánh dặm, đỉnh rừng đốt than Đập đá sườn non, đi phu đi ở Mà mỗi tháng giêng, hoa gạo nở Vẫn sênh tiền gõ nhịp Giải yếm sau lưng cũng tím hoa cà Cháu lên Kẻ Chợ cùng bà Nón quai thao, áo màu bay rực rỡ Những lò rèn phập phù bễ lửa Phường chạm bạc, phường đúc đồng Phố hàng Hài thêu những chiếc hài cong. Những cô gái dệt the và phất quạt Những hàng Điếu hàng Buồm hàng Bát Rùa trao gươm, chim lạ đến Tây Hồ Lụa làng Trúc, rượu Kẻ Mơ Phố Tràng Thi ngựa hí Phố Tràng Thi những thầy khoá trẻ Giấy hồng điều phấp phới bút hoa Bao gương mặt ngày xưa Bây giờ ai nhớ nữa? Trên tranh khắc trên ngàn pho tượng cổ Còn nóng rực tay người trong gỗ đá Lung linh chim múa hoa cười.

Vọng quanh thành tiếng trống thúc xa xôi Muôn cờ xí trập trùng đuốc lửa Những đề đốc, những tướng quân áo đỏ Những Đông bộ đầu, Chương Dương độ, Hàm tử quan Thanh gươm cũ với câu thơ giữ nước “Ngựa đá bao phen phải lấm bùn” Cháu đi ra cửa bể Vân Đồn Mùa thu biển lạnh Những chú lính thú đời Trần đã chết Bãi lầy sú vẹt mênh mông Đảo chênh vênh dưới mù mịt mưa phùn Hang đá ào ào gió hú Cửa Vạn Tài, đảo Tràn Bàn sóng dữ Thương nỗi mình lận đận vợ chồng sam.

Đêm bão gầm cồn cát chạy lang thang Bà kể chuyện những bờ biển lạ Cửa Thuận, cửa Hàn, những tháp Chàm sụp đổ Những đoàn người xoã tóc hú tìm nhau.

Phương Nam xa mây trắng xoá một màu Xác khiên mộc của bao đời chiến trận Những người đi mở nước Lưỡi cuốc mòn cha gửi lại cho con Bốn bể Cà Mâu, mũi đất Hà Tiên Với Kinh Bắc, Tràng An chung ruột thịt Tiếng đàn bầu réo rắt Lý ngựa ô, Lý ngựa ô Như gió cuộn trên bình nguyên cháy khô Ngựa ô chạy ướt đầm thân mảnh dẻ Thương con ngựa ô xa mẹ Bây giờ ăn cỏ nơi đâu?

Màu áo đen của đêm, màu của đất áo nâu Luôn đánh vật với tai ương nước mắt Đất chỉ sinh những bàn tay làm lụng Không có những nhà ảo mộng đăm chiêu Đất tả tơi trong định mệnh đói nghèo Trong độc ác dối lừa, trong sỉ nhục Người nô lệ da vàng bất khuất Vươn giữa trời thơm ngát tấm lòng son Tóc phơ phơ bạc trắng sợi đau buồn Sao bà hát những lời da diết Cháu nghe mãi vẫn lạ lùng tiếng Việt Chữ “thương” liền với chữ “yêu” Chữ “thương” đi cùng chữ “nhớ” Dân tộc trải xót xa nhiều nỗi khổ Phải thương nhau mới sống được trên đời Những hoàng hôn chạng vạng cánh dơi Tôi ra sông nằm xoài trong bãi sú Phù sa ướt lấm lem gò má Tôi về ngồi dưới lá úa cành xoan Tuổi thơ buồn như một mảnh vườn hoang Nơi ấp ủ con dế mèn cô độc Trái sung non thì chát Quả dọc già thì chua Em đến cùng tôi như chùm vải đầu mùa Tóc hoang dại loà xoà trên ngực nắng Ngực em sáng như mặt trời sắp lặn Tôi đầm đìa sương lạnh của bờ đê Tôi thấm đầy nước mắt của trời khuya Trăng đã hiện, đêm ca dao vằng vặc Những cô Tấm thử hài trong tiếng nhạc Những nàng Kiều hồi hộp bấm dây tơ Đêm sử thi náo động tiếng quân hò Sôi trong máu những bầy voi nguyên thuỷ Sáng trong mắt những rừng gươm chớp loé Những nỗi buồn tê dại ngón tay rung Chim Lạc bay, cánh rợp cả sườn non Rùa đẻ trứng nồng nàn trên cát bể Rừng gầm thét, thác nguồn sao trắng thế Đất mênh mông tràn ngập ánh mặt trời Gió thổi lồng những đốm lửa không nguôi Tôi nhận hết, tôi là người tiếp nối Là dĩ vãng nhưng chẳng là bóng tối Nước mắt tôi ướt đẫm những dây đàn Quả bầu khô là tâm sự của vườn Mặt đàn gỗ là của rừng xanh thẳm Điệu bát ngát là của đồng của đất Lời vụng về là tha thiết lòng tôi.

Đêm hội vui, tiếng trống giục liên hồi Bà sống dậy, bà đừng buồn nữa nhé Bà lại trẻ như ngày xưa hát ví Người náu mình trong quả thị bước ra Người hứng dừa từ giấy điệp bước ra Người đã khuất cũng về đông đủ cả Những tượng đá bỗng chập chờn nhẩy múa Những cụ già say rượu hát nghêu ngao Ngực em tròn anh chẳng dám nhìn lâu Lời em nói có măng rừng muối bể Hồn dân tộc dậy ta làm thi sĩ Quá khứ nhiều mà ta chẳng già nua Mọi tai ương khủng khiếp đã qua Gà đã gáy xôn xao chào buổi sớm Mai gắn lại những vết thương xé thịt Dân tộc mình mở tới một trang vui Hoa gạo hồng lại nở, bà ơi Cháu đã đi từ lòng bà ấm áp Để sống hết những vui buồn dân tộc Những hoa bìm hoa súng nở trên ao Những ban mai xanh biếc tiếng đàn bầu Bà hiền hậu têm trầu bên chõng nước Em đi gặt trên cánh đồng cổ tích Lúa bàng hoàng chín rực những triền sông…

Trắng mây bay, ngợp gió những khu rừng Cháu đã đi những tháng năm lửa cháy Với trùng điệp bạn bè cùng tuổi Áo quân trang xanh cây lá vườn bà Đất chiến hào vẫn đồng đất quê ta Máu đồng đội đã thấm vào đất ấy Những đêm thức nghẹn ngào nghe đất gọi Vây quanh mình bao gương mặt thân quen Mặt người xưa hoà lẫn mặt anh em Câu hát cũ lẫn vào câu hát mới Dòng sông hét, biển gầm lên dữ dội Những chân trời vụt mở bao la Những chân trời chưa hề biết hôm qua Tiếng đàn bầu, tiếng đàn bầu mong nhớ Trong gió lộng, dưới mặt trời xứ sở Vẫn cồn cào những cơn khát khôn nguôi Đất phù sa vô tận dấu chân người Những đoàn quân lại ra đi từ đất Bà đứng đó miệng trầu cay thơm ngát Vầng yêu thương soi sáng suốt cuộc đời Khắp triền sông vang tiếng trẻ con cười Đất nước đàn bầu Đất nước ban mai…

20, Em Vắng

Cốc nước trên bàn Quyển sách gập giữa trang Tấm gương soi vào khoảng trống Ngọn đèn soi gian phòng vắng Tấm áo em trên thành ghế im lìm Chiếc thìa con, lát chanh mỏng úa vàng Vài sợi tóc đen Vướng trên chiếc lược… Những đồ vật lung linh dấu vết Của dịu hiền thân thuộc ngón tay em.

Chiếc xe ca lầm lũi bánh đầy bùn Một người đàn bà lên xe, chiếc ba lô cũ bạc Tình yêu của anh ở sau cửa kính Tình yêu của anh đi với mùa hè.

Anh về nhà, không có ai chờ Chiếc chìa khoá quay trong ổ khoá Chiều đã tắt thành đêm Người đã xa thành nhớ Vùng núi mây bao trắng xoá Mưa dài cỏ rậm thảo nguyên cao Con đường về nơi ấy, biết đâu Bây giờ thành khoảng cách Chợt thức dậy, biết em không ở cạnh Anh ra đường, thành phố không em Kẻ lẻ loi còn được lặng yên Anh như đứng trên gai đi trên lửa Không đủ sức sướng vui hay buồn khổ Chỉ còn là bậc cửa đợi chờ em.

Gió bồn chồn nhắc gọi bước chân quen Em như thời khắc của anh như dáng hình như trí nhớ Phải xa em anh chẳng còn gì nữa Chẳng còn gì, kể cả nỗi cô đơn.

21, Áo Cũ

Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai Thương áo cũ như là thương ký ức Đựng trong hồn cho mắt phải cay cay.

Mẹ vá áo mới biết con chóng lớn Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim Áo con có đường khâu tay mẹ vá Thương mẹ nhiều con càng yêu áo thêm.

Áo đã ở với con qua mùa qua tháng Cũ rồi con vẫn quý vẫn thương Con chẳng nỡ mỗi lần thay áo mới Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn.

Hãy biết thương lấy những manh áo cũ Để càng thương lấy mẹ của ta Hãy biết thương những gì đã cùng ta sống Những gì trong năm tháng trôi qua…

22, Mây Trắng Của Đời Tôi

Những ngọn lửa vô hình chưa kịp có tên Dòng nhựa trong cây, mùa xuân trong dòng nhựa Cơn gió ẩn sau buồm, chân trời sau biển cả Những nhịp cầu Nối hạt cát với ngôi sao Bánh ăn và giấc mộng Đưa tôi tới những bến bờ chưa tới được Vượt khỏi mình, tôi nhập với trăm phương.

Nói lời riêng mà thấu triệu tâm hồn Sau đêm tối, một ban mai mới mẻ Dẫu ngắn ngủi bừng tia chớp loé Đủ cho anh nhìn thấy mặt em rồi.

Trên mái nhà, cao vút rừng cây Trên rừng cây, những đám mây xô giạt Trên ngày tháng, trên cả niềm cay đắng Thơ tôi là mây trắng của đời tôi.

Những dòng thơ thao thức khôn nguôi Những dòng thơ người viết cho người Trên bãi bể thời gian, tôi viết tiếp Những dòng thơ như móng tay day dứt Trên vỏ dưa xanh thắm của mùa hè Cho kẻ xa nhà mái lá chở che Cho ngưng lại nhịp đồng hồ quên lãng Sợi dây mỏng nối liền ta với bạn Và ban mai trong mắt những con gà…

23, Cho Quỳnh Những Ngày Xa…

1.

Khi cách nhau hàng vạn dặm không gian anh mới hiểu khoảng cách không đáng sợ anh thấy em bên mình, như nghe từng nhịp thở anh là cửa sổ con tàu nơi xứ lạ em đi Là quê hương ngóng đợi em về Tổ quốc là gì, nếu nơi đó không có người mình yêu dấu? Tình yêu là gì, nếu không vì nó ta yêu thêm Tổ quốc? Chúng ta yêu nhau, chúng ta chiến thắng Cái đáng sợ nhất trên đời này: những khoảng cách Những khoảng cách giữa thực tại và ước mơ giữa những điều ta mong với những gì ta có được

2.

Em ở đâu? một thành phố xa xôi Em đi trong những bảo tàng rộng lớn Từ pho tượng cổ xưa đến bức tranh mới nhất Những ưu tư kế tiếp của loài người Anh và con ở đây Tháng sáu trời thật nóng Vẫn nỗi lo thiếu ăn Vẫn nỗi lo lũ lụt Lửa đạn còn cháy bỏng Những làng biên giới xa Những con tàu Trung Hoa Chập chờn ngoài biển Hàng trăm năm, hàng ngàn năm trước đây Những tàu này đã đến Lịch sử thường lặp lại những tai ương Thành phố xôn xao. Chỉ có trẻ con Như thằng Mí con mình là không để ý Anh ngồi đọc thư em Nó ngồi ở trên sàn Cái hộp bút nó xếp thành tàu hỏa Tờ lịch nhỏ nó gọi là tấm vé Cầm trên tay vui sướng đợi lên đường

Anh viết thâu đêm, đánh vật với từng trang Rồi thao thức không sao ngủ được Kim đồng hồ tích tắc, tích tắc Hai tiếng động nhỏ bé kia Hơn mọi ầm ào gầm thét Là tiếng đọng khủng khiếp nhất đối với con người Đó là thời gian Nó báo hiệu mỗi giây phút qua đi không trở lại Nhắc nhở cái gì đang đợi ta ở cuối Nhưng anh, anh chẳng sợ nó đâu Thời gian – đó là chiều dài những ngày ta sống bên nhau Thời gian – đó là chiều dày những trang ta viết Bây giờ anh mới hiểu hết câu nói trong kịch Seecxpia: Tồn tại hay không tồn tại Không có nghĩa là sống hay không sống Mà là hành động hay không hành động nhận thức hay không nhận thức, tác động vào cuộc đời hay quay lưng lại nó? Anh không băn khoăn mình có tài hay kém tài, thành công hay thất bại Chỉ day dứt một điều: làm sao với những sự vật bình thường Những ngày tháng bình thường Như chiếc hộp con, như tờ lịch trên tường Ta biến thành con tàu, thành tấm vé Những ban mai lên đường.

24, Mắt Của Trời Xanh

Tóc của đêm dài, mắt của trời xanh mắt của phương xa, tay của đất nâu lành người yêu như lửa và như lụa bản nhạc ngày xưa, con tàu xứ lạ Nắng cuối mùa đông, hoa chớm thu…

Bánh xe lăn bờ biển cát bao la con ve xanh mưa rào ướt đẫm đôi mắt to nóng bỏng nói chi lời tàn nhẫn để anh đau?

Ru em bên hồ sâu lòng đêm rừng thăm thẳm mặt trời – chiếc mũ vàng chói sáng nghiêng một ngày xuống ngủ ở vai em.

Anh muốn làm cánh cửa để em quên ngọn gió nhỏ trên trán em kiêu hãnh làm cốc nước em cầm trưa nắng gắt làm con đường quen thuộc để em qua.

Xem thêm: Top 5 thơ xuân quỳnh hay nhất, bạn nên biết

Vì em, anh viết những bài thơ gương mặt ấy không gì thay được cả mặc ai bảo tình yêu giờ đã cũ như vầng trăng như ngọn thuỷ triều…

Anh vẫn dựng ngôi nhà theo quy luật của tình yêu chẳng cần những lâu đài lạnh giá chỉ tin nơi nào có em đến ở chỉ sống bằng hơi thở của em thôi.

25, Gửi Mẹ

Trên đời chẳng ai lo cho ta bằng mẹ Cũng chẳng ai ta làm khổ nhiều như mẹ của ta Mẹ ơi nếu con được sống lại tuổi thơ Con sẽ chẳng bao giờ mải chơi trốn học Đứa con trai nhiều lỗi lầm ương ngạnh Sẽ không lần nào làm mẹ xót xa.

Ước mẹ trẻ hoài như buổi mới gặp cha Ước con được sống suốt đời bên mẹ Mẹ muốn ăn cá thu con chẳng nề xuống bể Chẳng ngại lên ngàn kiếm đọt măng mai Nhưng xứ sở ta quân Mỹ tới rồi Cùng bè bạn con lên đường đuổi giặc.

Mẹ vui vẻ gánh lấy phần khó nhọc Việc cơ quan, việc Đảng, việc nhà Đánh Pháp năm xưa, đánh Mỹ bây giờ Quen vất vả, mẹ quản gì sương nắng.

Đêm nay con nằm rừng xa gió lạnh Mẹ nghỉ chưa hay đã thức rồi? Suốt một đời chưa có lúc nghỉ ngơi Nghĩ thương mẹ, giận quân thù quá đỗi.

Lo trước mọi điều mẹ thường ít nói Mắt tin yêu nhìn thấu tận đường xa Mọi giả dối quanh co mọi tàn bạo hận thù Đều nát vụn trước mắt hiền của mẹ.

Dẫu cuộc đời là con đường dài thế Con sẽ đi qua mọi đèo dốc trông gai Bằng đôi chân của mẹ, mẹ ơi.

26, Gió Và Tình Yêu Thổi Trên Đất Nước Tôi

Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi Gió rừng cao xạc xào lá đổ Gió mù mịt những con đường bụi đỏ Những dòng sông ào ạt cánh buồm căng Chớm heo may trên những ngọn cau vàng Nồm nam thổi, khắp đồng bông gạo trắng Người xa cách vẫn chung trời gió lộng Thương vệt bùn trên áo gió khô se.

Gió phương này thao thức phương kia Bếp lửa tắt, gió lại bùng than đỏ Không hình dáng vẫn nhận ra ngọn gió Khi ngàn cây bỗng lật lá sang chiều.

Khi em về tóc ngợp gió đê cao Mây cuồn cuộn, cỏ rập rờn nổi sóng Trong gió chuyển, đất trời dường náo động Nằm bên em, nghe gió suốt đêm dài.

Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi Chưa xóm mạc đã bắt đầu ngọn gió Thổi không yên suốt dọc dài lịch sử Qua đất đai và đời sống con người.

Gió gieo tung những hạt giống trên tay Giọt nước mắt mau khô, tiếng gọi đò vọng mãi Vầng trán với bể khơi chung gió ấy Ở nơi đâu cũng tới được chân trời.

Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi Như tiếng gọi ngàn đời không khuất phục Đất nước giống như con thuyền xuyên gió mạnh Những mối tình trong gió bão tìm nhau.

Qua mọi điều, ngọn gió có qua đâu Luôn luôn ra đi, luôn luôn mới đến Thơ em viết về một vùng cát biển Cỏ mặt trời trong lốc bụi lăn đi…

Đã có lần tôi muốn nguôi yên Khép cánh cửa lòng mình cho gió lặng Nhưng vô ích làm sao quên được Những yêu thương khao khát của đời tôi.

Tôi thở trong sức gió muôn người Mùa gió mới nhờ em tôi có lại Bài hát cũ tôi hát cùng đồng đội Lại dập dồn như gió khắp rừng khuya.

Dẫu đêm nay ngọn gió mùa hè Còn bề bộn một vùng gạch ngói Lịch sử quay những vòng xoáy gian nan Đất nước tôi như một con thuyền Lướt trên sóng những ngực buồm trắng xoá.

Ước chi được hoá thành ngọn gió Để được ôm trọn vẹn nước non này Để thổi ấm những đỉnh đèo buốt giá Để mát rượi những mái nhà nắng lửa Để luôn luôn được trở lại với đời…

Gió và tình yêu thổi trên đất nước tôi…

27, Hoa Vàng Ở Lại

Mưa thu ướt đẫm cánh hoa vàng Gió lục địa tràn về như bão Gió phiêu bạt phập phồng nếp áo Mây đầy trời, đất lạnh sáng mênh mông.

Những cánh đồng hoa cúc mọc rưng rưng Chùm nắng lạ tươi vàng trên cỏ dại Trăng ngả xuống cho hoa mềm thức dậy Những bức tường lẩy bẩy bóng hoa lên.

Em trở về, đêm lạnh, áo em đen Gian phòng nhỏ một bình hoa ướt sũng Em đã ngủ, anh ngồi im lặng Cái màu hoa ám ảnh suốt đêm dài.

Ở ngoài kia thành phố mưa bay Bùn lầy lội những ngả đường khuya khoắt Mưa và gió ầm ào trên mặt đất Hai chúng mình bên cạnh một loài hoa…

Sắc hoa vàng những miền đất ta qua Biển và cát của một thời trẻ dại Những làng vắng, màu hoa trên cát cháy Con sóng đêm vàng chói cánh tay nâu.

“Quả chuông vàng rung ở cuối rừng sâu…” Bài hát ấy bây giờ ai hát lại? Khói nghi ngút suốt mùa hè bom dội Một chùm hoa bên suối báo vào thu.

Một chùm hoa hái vội đặt trên mồ Thằng bạn cũ nơi đỉnh đèo nằm lại Đêm nay gọi tìm nhau trong đất tối Mắt to vàng nóng bỏng giữa đài hoa.

Đã qua đi thời say đắm, mong chờ Vẫn còn đó một màu hoa gay gắt Cái màu hoa cô độc Nở âm thầm trong giá buốt heo may.

Em của năm nào, em của hôm nay Em đang thở hay hoa vàng đang thở Gương mặt của tình yêu và nỗi khổ Phương xa nào đến ở cùng tôi?

Cái người trai đêm vắng lặng im ngồi Cốc rượu đắng cùng hoa chuốc lửa Tưới rượu xuống hoa vàng lả tả Thấy chập chờn sao mọc, nắng dâng lên.

Cháy bên mình không một phút nguôi yên Tình đã hẹn, đời không thể khác Chỉ e nữa lòng em rồi cũng nhạt Quên hoa vàng ở lại những đêm mưa…

28, Dành Cho Em

Dành cho em, hoa những khu vườn Hoa huệ trắng hoa hồng thơm ngào ngạt Mọi hương sắc của mùa hè ngây ngất Anh muốn mang phủ ngập cả mình em

Dành cho em, mưa của mùa hè Chợt ập xuống, sấm chuyển rung trời đất Nước ào ạt trên đường, em ướt đẫm Mưa mát lành cuốn sạch mọi buồn lo

Dành cho em, thành phố của mùa hè Đường nhựa nắng, những mái nhà nóng bỏng Khắp hè phố những trái cây ứa mật Dành cho em nồng nhiệt của tình anh

Dành cho em sông dữ băng băng Xiết đôi bờ như thác ào ra bể Anh ôm em những đêm dài mạnh mẽ Dành cho em tha thiết của mùa hè.

Dành cho em, cơn khát của mùa hè Những việc bộn bề, những ngày gắng sức Những gì tràn đầy, những gì sôi sục Dành cho em, sức lực của đời anh

Dành cho em, thao thức của đời anh Ngọn đèn sáng trên mặt bàn anh viết Những đôi cánh mơ hồ ẩn hiện Cả mũi tên không tới đích bao giờ

Dành cho em, im lặng của mùa hè Sợi rong tối dưới làn nước sẫm Đó là lúc những hàng rào mất tích Của ta xưa, lại nở tím hoa bìm

Dành cho em, những mơ tưởng trong anh Chiếc yên cương làm từ bụi cát Những quả chuông ghép từ ánh sáng Dành cho em vang bóng của mùa hè

Dành cho em, mặt trời không giấu che Dọi gay gắt những đường rừng uẩn khúc Sau đá nhọn, bỗng ào ào suối mát Dành cho em, vầng trán của mùa hè…

Dành cho em, mong từng buổi em về Cuộc đời ngỡ ngắn đi vì ngó đợi Vải đã hết tu hú còn gọi mãi Dành cho em, nỗi nhớ của mùa hè…

29, Gửi Em Và Con

Lần đầu tiên nghe con trở đạp Em quặn lòng nhưng náo nức yêu thương Tháng thứ tám mang thai, em mệt Da xanh gầy đôi mắt cũng to hơn.

Từ nay trong em có hai trái tim Tim của mẹ đập dồn mong đợi Trái tim con mong manh êm ái Anh đếm thầm trong mỗi đêm sâu.

Ơi người thương sắp tới ngày làm mẹ Anh nhìn em như mới gặp lần đầu Dẫu yêu nhiều chưa hiểu hết em đâu Trong đáy mắt có gì như ánh lửa.

Em nhẹ bước đi nâng niu gìn giữ Cắt áo mềm may mũ bé cho con Anh quên đi bao nỗi lo buồn Nghe con khoẻ ngày thêm đạp mạnh.

Anh mong đợi ngày cha con gặp mặt Con thân yêu người bạn nhỏ của cha Mẹ là cây con là trái là hoa Trong gian khổ con là mầm xanh biếc.

Buổi ra đời thấy trời cao có ngợp Con hãy nhìn vào mắt mẹ con ơi Đời chông gai vẫn mong con ra đời Bài thơ đẹp cha dành cho buổi ấy.

Mẹ bấm ngón tay mong con lắm đấy Cha chờ con càng yêu mẹ của con Thay đổi đời cha sinh nở đời con Mẹ là bến của mênh mông biển thắm Mẹ là mái che đời cha mưa nắng Con là cánh buồm cha gửi đến mai sau.

30, Mùa Thu Ấy Vẫn Còn Nguyên Ở Đó

Ta sẽ qua bao năm tháng rộng dài Mùa thu đó vẫn còn nguyên ở đó Sẽ đến lúc em không còn e sợ Trước những gì sẽ tới trước tình anh Ta sẽ qua bao cánh cửa nhọc nhằn Qua lửa ấm của những mùa đông lạnh Qua gió ngợp của những bờ sông nắng Qua sóng bồi cát lở của buồn vui Cát vô biên che phủ dấu chân người Thành phố mới chắc ta không kịp tới Trang giấy hết vầng trăng vừa khép lại Hết nhà ga chỉ còn có con tàu Mưa trên sông tóc trắng ở trên đầu Anh sống hết bài thơ anh đã viết Em thương ơi khi đó em biết hết Điều anh không biết nói hôm nay Ta ngoảnh đầu nhìn lại tháng năm dài Mùa thu ấy vẫn còn nguyên ở đó.

  • Những bài thơ hay nhất của Xuân Quỳnh
  • Những bài thơ hay nhất của Hồ Xuân Hương
  • Những bài thơ hay nhất của Huy Cận
  • Những bài thơ hay nhất của Nguyễn Phong Việt

Chùm thơ hay các bạn vừa xem là chùm “Tuyển Tập 30 Bài Thơ Hay & Được Yêu Thích Nhất Của Lưu Quang Vũ”, thuộc danh mục Những Chùm Thơ Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

Top 4 thơ Lưu Quang Vũ tổng hợp bởi 350 Việt Nam

Lưu Quang Vũ – Vietnamnet

  • Tác giả: vietnamnet.vn
  • Ngày đăng: 05/30/2022
  • Đánh giá: 4.72 (280 vote)
  • Tóm tắt: BTV Lưu Minh Vũ chia sẻ, bố má mình làm thơ, viết kịch, viết văn để người khác soi vào sống tốt hơn và anh tìm thấy mình trong đó.

Những vần thơ “xuất thế” trong thơ Lưu Quang Vũ

 Những vần thơ "xuất thế" trong thơ Lưu Quang Vũ
  • Tác giả: danviet.vn
  • Ngày đăng: 04/07/2022
  • Đánh giá: 4.44 (205 vote)
  • Tóm tắt: Riêng ở lãnh địa thơ ca, Lưu Quang Vũ có nhiều bài thơ in đậm trong tâm trí người đọc, như “Đất nước đàn bầu”, “Gió và tình yêu thổi trên đất …
  • Khớp với kết quả tìm kiếm: Xuất phát từ khả năng nhạy cảm, đa cảm với cách thức biểu hiện của phương tiện ngôn từ, Lưu quang Vũ thể hiện một cách tuyệt vời thông qua nghệ thuật trình diễn là kịch nói. Lời thoại nhân vật luôn tràn đầy dư ba, ngân nga như nghệ thuật âm nhạc, …

Top 10 Bài thơ hay của nhà thơ Lưu Quang Vũ

  • Tác giả: topic.vn
  • Ngày đăng: 03/26/2022
  • Đánh giá: 4.24 (367 vote)
  • Tóm tắt: Top 10 Bài thơ hay của nhà thơ Lưu Quang Vũ · Hoa tầm xuân · Nơi ấy · Mưa · Tiễn bạn · Nửa đêm nỗi nhớ… · Gửi mẹ · Anh chỉ sợ rồi trời sẽ mưa · Áo cũ.

Kịch tác gia Lưu Quang Vũ – ‘thế giới này chưa từng có’

  • Tác giả: thanhnien.vn
  • Ngày đăng: 10/18/2022
  • Đánh giá: 4.04 (344 vote)
  • Tóm tắt: Đúng sinh nhật nhà thơ, kịch tác gia Lưu Quang Vũ, tối 17.4, tại Hải Phòng đã diễn ra đêm giao lưu thơ, nhạc Se sẽ chứ Hải Phòng – Từ cửa …

Related Posts